Chủ Nhật, 30 tháng 7, 2017

KIẾP BÈO


KIẾP BÈO !
(song thanh)

Bồng bềnh sóng nước mãi trôi theo
Gạn đục khơi trong tím kiếp bèo
Lững thững hồng trần hiu quạnh lội
Bơ vơ vạn dặm mỏi mòn chèo *
Mưa sa nắng tắp tình nào cạn
Nguyệt lặn sương giăng sắc mấy nghèo
Vẫn nỗi tha phương sầu bến vắng
Dòng đời mộng mị nhã hương đeo.

T/Vien
*chèo chống(đt)

Thứ Năm, 27 tháng 7, 2017

BÁC SĨ NHÀ TA QUẢ THẬT TÀI


BÁC SĨ NHÀ TA QUẢ THẬT TÀI

Bác sĩ trình cao quả thực tài..
Mua quyền chạy chức nổi bằng hai
Thăm thằng bảy mốt đau là phái
Khám nữ mười ba ốm thuộc bài
Thuốc trị vài hôm chân cứng mãi
Đơn kê cả tháng bụng to hoài
Tiền nhân đúc kết "toàn thư" dại
Phúc đẳng lừng danh ấm tổ đài.

(Phúc đẳng hà sa ấm tuyệt đài..)
T/Vien

Thứ Ba, 25 tháng 7, 2017

MEN THU


MEN THU

Thu về khoảng nắng vội tàn đâu
Kín cả trời giăng xám một màu
Ủ rũ đời hoa sầu nhuốm lệ
Bơ phờ cánh nhạn mỏi vì ngâu
Thềm xưa vắng lạnh tình đơn níu
Ngả cũ mờ hoang tiếng lẻ cầu

Hẹn đến tròn trăng hờn sóng bể
Thầm mơ nguyệt tỏ bóng chung bầu.

T/Vien

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

TÌNH HOANG


TÌNH HOANG

Kìa thơ mộng gửi giữa thu vàng
Đắm kẻ phiêu mùa nhẹ gót ngang
Dáng nhỏ khua hài nghe lá rụng
Hồn trong ghẹo gió cuốn mơ tàng
Vừa nhen sắc dậy lòng nhân thế
Đã phủ màu phai lối địa đàng
Thoảng khẽ hương lành ôm kỷ niệm
Thơm dòng xúc cảm dấu tình hoang.

T/Vien

Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

TUYỆT TÁC BONSAI


TUYỆT TÁC BONSAI

Nhớ bạn thơ đề ảnh hoạ chơi
Vừa hay gặp tuyệt tác cây đời
Cong mình bạc thể gù lưng cấy
Đỏm dáng xanh đầu giỡn thế phơi
Mộng nở người say hồn khác lạ
Mơ thèm kẻ khát dạ đầy vơi
Hình ai tạo khéo nhìn như thật
Mộc góc tình quê đượm ý lời.

T/Vien

Thứ Tư, 12 tháng 7, 2017

NHẮN CỤ KÌNH


NHẮN CỤ KÌNH
(hoạ)
Thây người mấy kẻ thoát mồ sâu
Mả tốt chờ chăng sách của tầu
Thuở trước thằng dân nào táng vậy
Ngay giờ gã tướng chẳng vùi đâu
Khôn già chọi mãi mà phơi tóc
Đẹp lão tranh hoài cũng rụng râu
Tỉnh chút cho thần an trí khoẻ
Còn khua gậy trống... tổ ung đầu!
T/Vien
____________________

NHẮN CỤ LÊ ĐÌNH KÌNH
(xướng)
Chẳng lẽ già Lê bị ấm đầu
Hay là cụ muốn trụi chòm râu?
Thời nay mấy kẻ như vầy hả,
Buổi trước ai người giống thế đâu?
Con đỏ thì đừng mơ chiếu đệm
Thằng đen chớ có đợi cơm Tầu
Đành thôi, nhớ giữ gìn thân phận
Kẻo nữa mai ngày sập hố sâu.
L.V.Hoàng

Thứ Bảy, 8 tháng 7, 2017

MIỆNG QUAN TRÔN TRẺ


"MIỆNG QUAN TRÔN TRẺ"

Tục ngữ xưa mà nói chẳng sai
"Miệng quan trôn trẻ" đúng y bài
Vừa nhai với bĩnh hình không lạ
Mới nhổ chưa chùi mặt vẫn oai
Bởi lẽ trời ban thường đã vậy
Âu là mả phát vốn còn đây
Mùi chưng ngại đếch gì thiên hạ
Bản chất đâu nào có dễ phai.
T/Vien

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

VỊNH ĐIẾU CÀY


VỊNH CÁI ĐIẾU CÀY

Cắn tạm vào nhau méo cả lời
Vui nàng khúc khích sướng chàng ơi
Lơ mơ cặp mắt bay hồn phách
Bủn rủn chân tay liệng kiếp đời
Hám bởi mùi quê rồi chót đụng
Tham vì chất mộc lỡ đành xơi
Nom thời một khẩu mà hay dữ
Chả trách nhiều phen động đất trời !

T/Vien
____________________

VỊNH CÁI ĐIẾU CÀY

Ngậm điếu này vô muốn nghẹn lời
Đưa hồn bay bổng lắm ai ơi
Tê tê miệng lưỡi lim dim mắt
Vật vã chân tay sảng khoái đời
Sáng sớm lờ đờ ưa muốn vọc
Đêm khuya thao thức cứ thèm xơi
Tuy dài cỡ khoảng chừng gang tấc
Thiếu nó mà sao oải thấu trời !

Vancali 96
_____________________

CUỐN THỬ

Làm vô một điếu ớm a lời
Bay bổng thân này réo ...MÁ ƠI
Chạm chín tầng mây phê thấu vía
Xoè hai con mắt sướng tê đời
Mặt mày choáng váng do rờ đến
Tâm chí quay cuồng bởi lỡ xơi
Giống khỉ gì đây trông nhỏ xíu
Mà sao lợi hại dữ thần ...trời !

Quỳnh Anh



Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2017

NHỚ HẠ


NHỚ HẠ

Đã bấy lâu rồi nhớ quá thôi !
Cùng nhau ước hẹn cứ xa vời
Duyên tình mãi dệt ươm màu nắng
Để hạ hanh vàng dưới mắt môi


Một thủa cùng nhau bước sánh đôi
Từng chiều chải lá gió lưng đồi
Thông ngàn vút ngọn trời xanh thắm
Mộng cũ mây hoài vẫn cứ trôi


Vọng tiếng ve kêu gợi dỗi hờn
Râm ran gọi bạn dã mưa cơn
Đêm ngày trú ngụ chờ hoa nhớ
Phượng nở trao lời chẳng lẻ đơn


Vắng biệt giờ...em ...có nhớ không
Riêng anh khắc khoải chốn cô phòng
Tìm về ký ức trong hoài niệm
Nối lại duyên thề đẹp ước mong !

T/Vien


ĐIÊU NHƯ HƯƠU


ĐIÊU NHƯ HƯƠU

Chớm ngõ tìm yêu lắm kẻ liều
Đêm Ngày ảo vọng thưởng hồn siêu
Nào đâu trắc trở đường tình ái
Lọng cổ treo đầu miệng thở.. điêu

T/Vien

DÁNG MƠ


DÁNG MƠ

Nhìn em luyến ái ngập dâng lòng
Dáng mỹ yêu kiều thả phố đông
Nắng nhạt mây hồng phiêu gót nhỏ
Say hồn đắm dạ kẻ thầm mong !

T/Vien

MƠ HỒNG


MƠ HỒNG

Ngọc ngả gần sen giấc ngọt ngào
Hương thầm gió thoảng đắm tình trao
Say nồng ngỡ nguyệt đêm rằm ảo
Đượm cảnh thần tiên chốn mộng đào !

T/Vien

SAU SONG CỬA


 SAU SONG CỬA


Cuộc sống con người chẳng được vui
Song tồn mấy kiếp dẫu không đui (mù)
Nuôi con dạy bảo... nâng từng bước
Dưỡng cháu thương yêu ...kể ngọt bùi
Thuở khó tìm ăn ...đâu cũi nhốt
Nay giàu mải việc... chả tình lui
Ôsin ...sợ dởm nhà nguy mất
Nhắc nhỉ già trông thật ngậm ngùi?


T/Vien


BẾN ĐỢI..TÌNH CHIỀU


BẾN ĐỢI TÌNH CHIỀU

Chiều rơi trỗi nhớ lại dâng đầy
Phủ bóng hôn hoàng khuất ngọn cây
Ấy nẻo thuyền xưa hoài mộng vắng
Nay bờ bến cũ oải mơ xây
Theo làn nước bạc vùi duyên nắng
Để rặng tre làng lấp phận mây
Lữ khách sang sông tìm gió lạ
Ai còn mỏi mắt nặng tình ngây

T/Vien


NGỠ LÀ TIÊN


NGỠ LÀ TIÊN

Nắng lửa bao ngày cũng hóa điên
Sa thần nhụt trí mấy ai yên
Già đau trẻ sốt sao tiều tụy
Kẻ ốm người ho tất nặng phiền
Phố bước chiều qua vừa tản bộ
Nhà thương bữa đến lại lo tiền
Chung giường lúc nhúc nằm la liệt
Bác sĩ thăm nhòm ngỡ tưởng tiên !

T/Vien

TÌNH NHỚ


TÌNH NHỚ

Vùi đêm nẻo khuất mảnh trăng sầu
Nửa đã chìm rồi gió lộng đâu
Trống trải tê hồn ai có thấu
Hao mòn tái xác kẻ buông câu
Mờ duyên lỡ hẹn nhìn hoa nẫu
Hẩm phận trông hoài đổ giọt đau
Mặn biển trào dâng ngàn sóng ngẫu
Xô bờ khắc khoải suốt canh thâu.

T/Vien
Hp :24.05..15(20h30')



HỒN CHIỀU


HỒN CHIỀU

Ngõ trúc chiều nay vắng bóng đào
Dâng lòng nỗi nhớ ngỡ hanh hao
Mây buồn rũ bóng màu như đắng
Gió tủi chùng chân nắng chẳng ngào
Một thuở thuyền duyên thầm nhịp lỡ
Nao ngày phận bến nặng tình trao
Chân trời tím mộng vùi trong mắt
Để mặc hồn ai ...ngỏ lối vào !

T/Vien

GIÁ NHƯ


GIÁ NHƯ

Hè sang nắng đổ thật oi nồng
Ngóng cửa phơi mình đón gió đông
Chỉ thấy mây hồng đang đổ lửa
Đâu tìm nước mát ngẩn về sông
Thân trai dạn dĩ phanh nơi biển
Phận gái đìu hiu hé chốn phòng
Mải mắt song thưa ngồi ngẫm ngợi
Vui đùa giá được tựa vài ông.

T/Vien
23/05/2015

NGẮM HOA CHIỀU


NGẮM HOA CHIỀU

Chiều tàn thẫn bước ngắm muôn hoa
Bát ngát yêu thương thật đậm đà
Bướm mải mê vờn bên sắc đắm
Ong lần lữa quyện giữa miền ca
Mây ngời bảng lảng hoàng hôn lỡ
Đất rạng êm đềm tối ngả xa
Đẹp cảnh say lòng bao lữ khách
Thiên đường mộng ước đượm tình ta.


MỘNG VỠ


MỘNG VỠ 1
(Bài xướng, Thơ Hàn Luật - Ngũ độ thanh)

VỠ MỘNG
Bởi mộng từ nay đã chìm
Bây giờ uất nghẹn buồng tim
Hoài mong ngõ phụng người yêu tới
Mãi đợi phòng loan kẻ đến tìm
Mỗi buổi nhìn mây hờn gió giận
Bao ngày ngắm biển vỗ thuyền ghim
Tình kia lỡ để chia lối
Chỉ có niềm đau vẫn dìm
P/S :Long pham
------------------

MỘNG VỠ 2
(Thơ hàn luật-ngũ độ thanh)

Vạn ngã đường yêu khổ nhấn chìm
Nên giờ huyết nhỏ tràn tim
Dòng thơ muốn gửi người chưa nhận
Sóng nhạc hờn trao kẻ đã tìm
Để mối tình kia gãy rụng
Cho dòng nghĩa nọ lìa ghim
Hồn nay lạc cảnh cung sầu héo
Hỡi mộng chờ giông tới dìm

P/S: Long phạm
-------------------------

(Bài hoạ)
VỠ MỘNG 3
(đường thuyên-họa-ngũ độ thanh)

Lầm yêu mộng vỡ thân chìm
Khới lại mơ tràn bể tim
Tận khuất mây mờ duyên ngỡ tỏ
Đầy phơi biển biếc phận đâu tìm
Ngày đêm khắc khoải trong hoài niệm
Một thuở bơ phờ phút đã ghim
Chốn cũ giờ đây kẻ lặng
Hoàng hôn nhạt bóng ai dìm.

T/Viên
Hp: 22.05..15

---------------------------

MỘNG VỠ 4
(hoạ-ngũ độ thanh)

Cũng bởi thầm thương lút chìm
Nên giờ nứt nẻ vành tim
Trông chờ gác lạnh tình không hỏi
Ngóng đợi lầu băng nghĩa chẳng tìm
Gối mỏi đường ân sầu lỡ hẹn
Chân chồn nẻo ái hận vì ghim
Còn chi để tiếc tình vỡ
Đã bể vì ai cố dìm.

P/s: Chung thục nương