7.12.17

GỬI NẮNG ĐÔNG


GỬI NẮNG ĐÔNG
(Xướng)

Đông về ngóng đợi ánh ban mai
Giá rét phong sương đỡ lạnh dài
Bởi nhớ đêm khuya chìm mộng dại
Vì thương những tối ủ mơ hoài
Ngày sang ấm áp hương yêu lại
Buổi đến nồng nàn sắc đắm khai
Dạo bước tình nhân du chẳng ngại
Êm đềm khoảnh khắc gửi mùa phai.

T/Vien
___________________

THẮM MÃI TƠ LÒNG
(Hoạ)

Nhẹ bước song hành tắm nắng mai
Cùng nghe nhịp sống ấm đường dài
Tâm hồn bay bổng nồng si dại
Nhịp thở lâng lâng nặng nhớ hoài
Hạnh phúc miên trường xây dựng đại
Tình trường khập khễnh rộng thông khai
Dời non lấp biển không ngần ngại
Thắm mãi tơ lòng chẳng nhạt phai.

+Dũng Nguyên.....!

VẪN KHÔNG VỀ - TỈNH LỐI VỀ


TỈNH LỐI VỀ
(hoạ-ndt)

Khổ nỗi thuyền duyên lạc ước thề
Xa rời bến nghĩa nhạt nhoà mê
Người xuôi giễu tiếng tung lề chợ
Kẻ ngược than đời ngẫm xó quê
Oải não sinh thành chưa trọn giấc
Già tâm giáo dưỡng chẳng yên bề
Còn gieo nghiệp chướng kề sau mãi
Tịnh giác đường hoa trải ngõ về.

Vien Le Tat

_______________________________

VẪN KHÔNG VỀ
(xướng)

Tình xưa nhạt nhẽo bỏ câu thề
Bởi lẽ tâm hồn lạc bến mê
Cuối bãi sa trường ngăn cảnh thị
Chân trời hậu tuyến chấn vườn quê
Đường xa ý thỏa dầm muôn ngã
Nẻo vắng lòng đau đẫm mọi bề
Gió lũ đồng xanh tràn ngập cả
Người đi tủi dạ ..vẫn không về.

Phạm Sỹ Duyên


3.12.17

GỬI ĐẮM SAY


GỬI ĐẮM SAY

Em ơi ..! Anh nói nhỏ nghe này
Những nét thơ hồng gửi đắm say
Mấy chữ thay lời nhiều quyến ái
Đôi dòng vẫn vẻ lắm duyên lay
Mơ về chốn cũ ngày thương đẫy
Mộng đến nơi xưa thuở nhớ đầy
Nguyện giữ con tim tình mãi vậy
Tương lai hạnh phúc nhé vai gầy.


T/Vien

https://plus.google.com/+VienLeTat/posts/WJ7A4A1Ukn6

30.11.17

GỬI NHỚ XƯA..!


GỬI NHỚ XƯA..!
(Stlb)

Cuộc đời sóng cả ai biết trước
Ai dễ đâu mang thước đo lòng
Người tình bến mộng đục trong
Đường qua hờ hững còn mong nhớ gì


Mặt ngơ bước ngoảnh khi thương lỡ
Dở dang tơ mối nợ vương sầu
Âm thầm dõi ngóng bên cầu
Nhìn theo chiếc bóng nông sâu bể đời


Hằn in những lúc cười duyên thắm
Mãi ghi hoài phút đắm bên nhau
Ngày xưa góc nhỏ đôi đầu
Từng quen khoảnh khắc đêm thâu ngọt lời


Mơ cung ái nụ cười nay vắng
Lẻ gác đơn phòng lặng tiếng yêu
Thuyền ngang tiễn gót nàng kiều
Về bên bến mới gửi điều phúc an


Lời thơ đượm thêm ngàn câu tứ
Cả trần phong lữ thứ sương mù
Hồng môn tửu cạn xuân thu
Nắng mai hạnh phúc ngao du đất trời

+Vien Le Tat
30/11/2015


NHÂN TÀI ĐẤY


NHÂN TÀI ĐẤY

Nhân tài Đất Việt chớ đừng khinh
Xuất chúng đề danh thực nhãn đình
Đã hiến vì dân mồi chả thính
Còn trao lợi nước mớ chân tình
Hầu to hắng giọng liền như bĩnh
Họng lớn vung lời bỗng thất kinh
Phọt phát ngôn từ trên ngưỡng đỉnh
Thòi nguyên cục mẫu khẳm công trình.

T/Vien

 

28.11.17

DI SẢN VIỆT


DI SẢN VIỆT

Hàm sư(gs,ts) đất việt quả thiên tài
Lật cả bao đời quật gốc khai
Chẳng mướn la tinh xài đỡ miệng
Đâu cần ngữ hán chắp thêm tai (tay)
Bài kia vẫn đẹp hồn trông rõ..
Chữ đó còn xinh nghĩa hiểu dài.. (đầy)
Vực khối lâu la mài bút trạng
Ngày sau sử ắt chói.. danh ngài(nơi đài).

T/Vien

20.11.17

TƠ LÒNG

TƠ LÒNG 3
(yv_hv)
Khối kẻ ngày nay nhớ lụy đò..
Rong thuyền oải xác bạc đầu lo..
Tình gieo sức kiệt mưa hoài chở..
Đạo dưỡng tâm hao nắng vẫn dò..
Ước vẹn khơi nguồn êm tiếng hát..
Gìn trong để suối ngọt câu hò..
Ngàn năm sóng cuộn sào đâu lãng..
Khách đã qua thời lái quạnh co..
T/Vien
_______________
TƠ LÒNG 1
Bài xướng _Tác giả Kim Cúc Thanh Ngân
Khắc khoải dòng trôi trở chuyến đò
Trăng sầu nửa mảnh nặng lòng lo
Nhiều năm xứ lạ bao niềm gởi
Một mối tình thâm mấy khoảng dò
Hạnh phúc chia đều hai nỗi nhớ
Hồn quê giữ trọn những câu hò
Gom từng kỷ niệm trong tiềm thức
Giận khúc tơ lòng mãi duỗi co .
________________
Y ĐỀ (TƠ LÒNG 2)
Họa hoán vận – Tg Hoàng Lê Văn
Đầy vơi sự nghiệp, khéo ai dò
Sóng vỗ âm thầm, bộn nỗi lo
Rẽ nước, dòng sâu, đường khúc khuỷu
Khua chèo, nhịp mỏi, lối quanh co
Liêu xiêu mái đổ, sầu câu hát
Lặng lẽ thuyền trôi, tủi giọng hò
Rãi Nắng, dầm mưa chờ đón khách
Qua sông, mấy kẻ nhớ ơn đò?
Hoàng Lê Văn

16.11.17

TIẾP BẠN


TIẾP BẠN

Bạn hữu tầm giao cẩn chén trà
Lơ thằng, ở đứa chỉnh thêm hoa
Ầm ầm trống ếch inh phương lạ
Tất bật loa thùng bổng hướng xa
Lặn vía rồng thiêng đâu nhớ biển
Chìm hơi cẩu quý khỏi trông nhà
Ca nhừ điệp khúc tình huynh đệ
Hậu thế lưu truyền tiếng mãi pha.

T/Vien

14.11.17

HƯƠNG XƯA


HƯƠNG XƯA

Chưa già đã tiếc tuổi hồng xưa
Thuở mới hương xuân độ chín vừa
Vẫy gió lùa trăng ngây ngất lượn
Hờn mây dỗi nắng thiết tha đùa
Tình phiêu cuốn giữa đôi bờ mộng
Ái quyện vòng bên những gốc dừa
Ngỡ bước đường yêu bền chặt mãi
Mà vương vấn lụy chút duyên thừa.

T/Vien

9.11.17

HỜN ĐÔNG


HỜN ĐÔNG

Chiều trôi chầm chậm tái tê lòng
Lạnh phủ lên hồn những nhớ mong
Chẳng đắp cho đời màn nắng nhạt
Đâu vòng gửi thế áng mây hồng
Đem tình thắm lại mùa thương ấy
Để ái thơm tràn buổi giá đông
Khoảnh khắc nhìn bên trời gió lộng
Đầy vơi tiếng dạ ngả tang bồng.

T/Vien
09/11/2015

2.11.17

MỘNG VỠ


MỘNG VỠ

Sang nhìn cuộc sống đẹp tầm cao
Hạnh phúc kề bên tưởng ngọt ngào
Có lẽ duyên vàng chưa sánh nguyệt
Hay là phận sáng chả bằng sao
Đêm hồng chẳng tiếng tình e ngỏ
Tối lạnh không lời kẻ ngại trao
Khẽ gió xuyên mành ngăn gối mộng
Đành cam bóng tủi giấc mơ đào.

T/Vien

KIẾP TẠM


KIẾP TẠM

Kiếp tạm trần gian hỏi có gì.?
Tay kề trước bụng úp mà đi..
Còn không kiếm mãi nào no đủ
Được mất theo hoài đấy thị phi
Bởi xác thân kia hoàn cát bụi
Rằng hồn phách ấy mãn vân vi
Ngày mơ tháng mộng tình ai giữ.?
Kỷ niệm dần phai chẳng níu ghì..

T/Vien

25.10.17

TRẮNG CANH


TRẮNG CANH

Mở mắt nhìn quanh vốn bộn bề
Thâm trầm tính việc oải đời tê
Công danh mãi dạt bờ đâu tới
Khát vọng hoài phiêu đích chẳng kề
Lạnh ngắt lời thương im gác mộng
Đen ngòm tiếng nhủ lặng phòng khuê
Người mê có hiểu lòng trăng vỡ
Gió lộng nhiều đêm trắng não nề.

T/Vien

22.10.17

CHỚM ĐÔNG


CHỚM ĐÔNG

Thu vừa biệt ngõ chớm vời đông
Lạnh đã tìm ru những giấc hồng
Khẽ mộng cây chờ đơm nõn thắm
Lành mơ nhụy kết toả hương nồng
Mây dày bấc lộng tình bên cửa
Giọt đẫm mưa tràn hội trước song
Cứ thể yêu kiều trong tiếng nhạc
Dù cho giá buốt vẫn phiêu bồng.

T/Vien

1.10.17

HƯƠNG ĐỜI


HƯƠNG ĐỜI

Tình đơm mộng kết giữa bao loài
Tạo hoá vuông tròn những mấy ai ?
Ngọt thắm lòng chung bền tận mãi..
Lành thơm nghĩa cả trắng trong hoài..
Ngàn năm điểm tiết còn phong lại
Một thoáng tô mùa chẳng nhạt phai
Vẫn nắng mưa cùng cay đắng trải
Hương thầm lặng toả đất trời say.

T/Vien